Đừng khóc nhé, hãy làm bạn tốt của anh

Đừng khóc nhé, hãy làm bạn tốt của anh

TapChiCongSo.Vn-Em thổ lộ mọi chuyện, rằng sắp phải lấy chồng theo sự sắp đặt. Tôi hiểu vấn đề, vội trấn tĩnh: “Ngốc quá, bố mẹ lo cho tương lai tốt như thế mà còn than thở, vui lên chứ. Còn anh, không sao cả”.

Mùa xuân năm trước, trong tiết trời giá lạnh của quê nhà Gia Lai, tôi chở em lon ton trên đường bằng chiếc xe đạp cà tàng cũ kỹ, luồn lách đâm qua những con hẻm nhỏ, dạo quanh khắp phố phường chỉ để ngắm nghía, quan sát nét đẹp thơ mộng của phố núi cao nguyên. Ấn tượng nhất có lẽ là khu chợ hoa với đủ sắc màu đang tranh đua khoe nở ngập tràn cùng ánh đèn vàng luôn rực sáng và nhấp nháy liên hồi cộng với những nốt nhạc xuân đang du dương đập nhả không ngớt. Hình ảnh thật nhẹ nhàng làm sao!

Lúc đó hai đứa tôi với hình ảnh đôi môi khô nứt luôn lập bập run nhẹ một cách tự động, hễ hé miệng thở hay trò chuyện là lập tức xuất hiện luồng hơi lạnh trắng phì ra ngoài hòa chung với độ lạnh tê buốt mang đặc trưng riêng của những ngày cận Tết. Ngặt một nỗi cả hai không ai chịu mặc áo ấm, khăn quàng cổ hay bao tay gì cả dẫn đến toàn thân lúc nào cũng trong trạng thái như bị điện giật, đã vậy còn nhìn nhau cười toe toét giống như mới bị xổng chuồng ra vậy. Khùng hết chỗ nói!

Trong lúc xe đang lăn bánh, bỗng dưng phía sau em đứng bật mạnh khỏi yên, chồm người lên và choàng tay qua cổ tôi hét thật to: “Mình đi ăn kem đi cu”, tôi ớn lạnh và lớn tiếng: “Khùng hả? Trời vậy mà bắt cu đi ăn thứ đó, em muốn cu bị lạnh teo mà chết à”. Em liền miệng: “Ủa? Teo gì? Trời vậy ăn mới phê, có ai ăn kem mà chết đâu”, em nằng nặc phải ăn bằng được. Thế là tôi đành chiều gái vậy. Rõ khổ!

Hình hài sởn da gà, quéo người, co rúm là hệ quả của việc trời thật lạnh mà cầm que kem mút lấy mút để vì phải thi xem ai hoàn thành xong trước. Giờ ngồi kể lại mà còn ê hết răng, hãy tưởng tượng giống như lấy cái muỗng cạo thật mạnh vào chén vậy đó, cảm giác cũng thật thú vị. Có lẽ đây là khoảnh khắc, kỷ niệm khó quên nhất trong thời gian hai đứa quen nhau, em nhỉ?

Quay trở lại với thực tại, một hôm em gọi điện đến, tôi vừa nhấc điện thoại là lúc phải nghe em khóc nức nở đến thương tâm, bản thân chỉ biết im lặng trong giây phút này. Sau 15 phút trút hết mọi ấm ức, kết thúc bởi tiếng nấc cuối cùng, em bắt đầu thổ lộ mọi chuyện, em sắp lấy chồng theo sự sắp đặt. Hàng loạt câu nói trào ra: Em muốn thoát khỏi cuộc sống hiện tại này, tại sao bản thân không có quyền được quyết định tương lai? Tại sao gia đình không tôn trọng lựa chọn của em? Em chỉ muốn bên anh thôi, muốn…, rồi tiếp tục nấc không ngớt.

Tôi hiểu vấn đề, vội trấn tĩnh: “Ngốc quá, bố mẹ lo cho tương lai tốt như thế mà còn than thở, vui lên chứ. Còn anh, không sao cả”, rồi tôi cười thật lớn tiếng. Em có nghe tiếng anh cười không? Anh vui chứ có sao đâu. Một lúc sau, không khí nói chuyện vui dần lên và trước khi cúp máy tôi còn ghẹo: “Hôm nào anh về đi ăn kem lần nữa nhé”, em dạ trong tiếng nấc nhẹ rồi cười hí hí thật dễ thương. Tôi cúp máy, đặt thẳng lưng nằm ngủ trong cái lạnh bất chợt của Sài Gòn.

Công Thỏa

Tags: , , , ,

Bài viết khác »

MAY ÁO THUN »

May Áo Thun

FACEBOOK »

Đồng Phục Công Sở »

Đồng Phục Công Sở

Món Ngon »

Ẩm Thực

QC »

QC

Hình Ảnh »

  • Vịt bóp thấu dân dã
  • Ảnh cưới phong cách nhẹ nhàng
  • Bán đông trùng hạ thảo 1 tỉ/kg, 8x thành đại gia thu 12 tỉ/năm
  • Chọn đồ chơi giúp bé dưới 6 tháng tuổi phát triển giác quan
  • Nếu anh kiếm thật nhiều tiền
  • 7 nguyên tắc kết hợp trang phục mùa đông bạn cần thuộc lòng
  • Bạn trai không hề biết tôi là một đại gia
  • 8 cách tư duy cho kết quả vượt trội
  • Trời mưa làm món lẩu sườn sụn om sấu chua ngon hấp dẫn
  • Hạnh phúc sẽ mỉm cười, khi cả hai cùng cố gắng
  • Tản mạn: Tết Hà Nội trong ký ức xưa
Nhà Xinh