Tôi nợ ba mẹ một cái tết đoàn viên

Tôi nợ ba mẹ một cái tết đoàn viên

TapChiCongSo.Vn – Bao năm sống tha phương, tôi luôn mong muốn được quay về nhưng lực bất tòng tâm. Món nợ này tôi không biết bao giờ mới có thể trả được, có lẽ tôi sẽ phải nợ suốt cả cuộc đời.

Ở quê tôi, mỗi năm cứ đến ngày 23 Tết không khí đã rộn ràng, tất bật lắm rồi. Từ nhà trên xóm dưới ai nấy cũng háo hức chờ đón một năm mới với nhiều tiếng cười và may mắn. Nhưng sao nơi này dù Tết chỉ còn cách vài ngày mà không khí lại vắng vẻ và u buồn đến vậy?

aothundep

Cứ mỗi năm Tết đến là tôi lại chôn vào ký ức của mình thêm một mùa “Xuân này con không về”. Lâu dần tôi cũng khắc ghi câu hát quen thuộc ấy để tự an ủi mình mỗi khi phải chấp nhận một hoàn cảnh nào đó. Dù vậy tôi vẫn không quen cảm giác trống rỗng, man mác một nỗi buồn suốt nhiều năm trôi qua.

Tôi luôn có cảm giác mông lung khi nhìn ánh trăng rằm tháng Chạp khuyết dần đếm ngược ngày Tết về. Tôi cứ chong mắt về bên kia đại dương tưởng tượng tất cả những gì đang xảy ra.

Có lẽ giờ này chợ tết đông vui lắm, đường phố người đi dày đặc, những rạp bán dưa hấu, bán bánh chưng, bánh tét, những hũ dưa món củ kiệu, những cây mai vàng rực rỡ… Quá nhiều thứ cho tôi nhớ mà không thể lẫn vào đâu được.

Tôi vẫn còn nhớ những lần đi chọn dưa hấu, tiếng gõ boong boong vào quả dưa vẫn theo tôi mãi đến ngày hôm nay. Tôi vẫn nhớ những lần đến tận Thủ Đức để lựa mai, phải ráng tìm cho được một cây mai vàng rực sáng mùng một tết.

Tôi vẫn nhớ những chiều 30 Tết, đường phố vắng lặng dần vì ai nấy đều cố gắng về nhà chuẩn bị đón giao thừa. Còn nữa, mùi pháo tết cũng đã mấy chục năm không được ngửi mà sao tôi vẫn thấy nó còn như thoang thoảng đâu đây. Xác phảo đỏ tuơi, mùi pháo thơm nồng, tiếng pháo đì đùng… vẫn còn nằm nguyên vẹn trong ký ức của tôi.

Bao nhiêu năm xa nhà, bấy nhiêu cái tết tôi không về, ký ức ngày tết trong tôi cứ tăng dần theo ngày tháng. Thời tiết lạnh – 25 độ C bên này khiến tôi thèm lắm cái nắng xuân Sài Gòn, những cành cây khô trơ lá của đất nước này khiến tôi nhớ quá những hội hoa xuân quê hương.

Ngày xưa, khi tôi còn ở nhà, những món bánh mứt, đồ ăn ngày tết của gia đình tôi hầu hết đều được làm tại nhà. Ai cũng than cực nhưng rõ ràng đi xa ai cũng nhớ.

Tôi nhớ lắm những lần phụ me làm mứt, tôi hậu đậu làm hư để rồi bị la.Tôi nhớ lắm những lần phụ ba chùi mấy bộ lư đồng, ông thì kỹ tính mà tôi thì làm biếng nên thường bị quở trách. Tôi nhớ những lần cùng mấy anh chị dọn nhà, mỗi đứa một ý, gây nhau um sùm và giận dỗi, không đứa nào chịu làm để rồi ai cũng bị mắng.

Hồi đó tôi thấy mình bị “ép” quá, thậm chí tôi đã uất ức vì bản thân là con út, vậy mà bây giờ tôi lại thèm được quay về những tháng ngày đó. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm – những kỷ niệm thật đẹp mà tôi đã may mắn còn giữ được bên mình.

Giờ đây, tôi thèm được ba mẹ la mắng, thèm được gây nhau giận hờn với mấy anh chị, vui là thế, nhớ chỉ bấy nhiêu thôi bởi ngày Tết luôn là ngày hội của gia đình. Tôi nhớ lắm những ngày mùng một Tết, cả đám chúng tôi nhao nhao như cái chợ đòi ba mẹ lì xì.

Tôi nghĩ lại mà thương ba mẹ ngày xưa, lo xong cái Tết đã hết hơi rồi còn phải lo lì xì cho đàn con 8 đứa. Cái thời gạo châu củi quế, mấy đứa con ai cũng vô tư còn ba mẹ thì lo sốt vó… Lại nhớ. Bao nhiêu năm xa nhà, tôi mang trong mình bấy nhiêu nỗi nhớ.

Tôi nhớ những đêm cúng giao thừa, trong thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, tâm trạng của tôi dường như có chút chùng xuống trong không khí trang nghiêm của buổi lễ cúng. Tôi nhớ và nghĩ về những gì mình đã làm được trong năm qua, những gì bản thân mong sẽ làm được trong năm tới.

Tôi nhớ những lần cả gia đình quây quần bên mâm cơm, rộn ràng với những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi nhớ những lần chơi bầu cua cá cọp cười vang, những bữa nằm ngủ nướng quên trời quên đất.

Tôi nhớ cảm giác bồi hồi khi biết rằng mình đã thêm một tuổi, tôi tự nghĩ mình sẽ sống như thế nào, sẽ làm việc ra sao?

Bao nhiêu năm xa nhà, tôi nợ ba mẹ một cái tết đoàn viên, món nợ này tôi không biết bao giờ mới trả được, có lẽ tôi sẽ phải nợ suốt đời. Cơm áo gạo tiền vẫn là nỗi lo canh cánh của người con tha phương để rồi mỗi năm Tết đến, không ai không nhớ nhà, không ai không muốn về quê, nhưng rồi lực bất tòng tâm.

Tết này con lại không về, lại thêm một năm quấn mình trong nỗi nhớ cái tết quê nhà. Lại thêm một mùa xuân tôi không thấy mai vàng rực rỡ và thêm một tuổi cho tôi chiêm nghiệm cuộc đời.

Tags: , , , ,

Bài viết khác »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun

FaceBook »

Xem Tướng »

Xem Tướng

Món Ngon »

Ẩm Thực

Đồng Phục Công Sở »

Thư Viện Ảnh »

  • Hạ sốt sai cách cực kỳ nguy hiểm
  • Yêu cầu chấn chỉnh lương, thưởng tại các tập đoàn, tổng công ty
  • Chọn áo dạ phù hợp với mọi vóc dáng
  • Lấy cô gái không yêu, liệu tôi có hạnh phúc
  • Đơn xin việc siêu cute khiến sếp khó chối từ
  • 9x Sài thành diện yếm đào, hóa tiên chụp ảnh Trung thu
  • 4 kiểu quần jeans sành điệu cần cập nhật trong tủ
  • Hoa hậu Diễm Hương khoe
  • Khổ vì vợ cũ
  • Cơm tối hấp dẫn với ngao xào húng quế và thịt sốt chua ngọt
  • Chết cười với thư gửi con dâu tương lai của Hường Chuối
  • Những quán bánh ướt và bánh cuốn trứ danh của Sài Gòn