‘Ê này, ngày xưa tôi thích cậu đó’

'Ê này, ngày xưa tôi thích cậu đó'

TapChiCongSo.Vn-Giờ đây tôi đã là cô giáo dạy cấp 3, cậu sắp ra trường và lấy cô gái năm nào. Hai chúng ta không là bạn thân nữa, mối tình đầu của tôi sẽ là của riêng tôi, tôi sẽ dành hết tình yêu đó cho chồng tương lai của mình.

Tôi không biết mình có tình cảm với cậu từ khi nào và vì sao lại thích cậu. Công nhận cậu có nhiều cô gái bên cạnh, học giỏi, trông cũng ổn nhưng trong tôi ấn tượng với cậu lại là những điều khác. Đó là lần cậu mời tôi đi ăn sinh nhật. Cậu con nhà giàu, tôi không được như cậu nhưng cậu vẫn chơi với tôi, cậu mời tôi đến nhà ăn sinh nhật. Tôi bắt đầu quý mến và nói chuyện với cậu nhiều hơn. Rồi những giờ học Hóa, tôi cùng nhóm bạn đều thích học hóa trong đó có cậu. Tôi còn nhớ chúng ta thường làm bài và đọ kết quả với nhau, gọi nhau í ới.

aothundep

Đi học thêm Toán, mấy đứa đều ngồi gần nhau. Với tôi lúc đó cậu là người bạn thân, tôi thường rủ bạn đến nhà cậu chơi. Cậu bị ốm không đi học, tôi cùng con bạn mua bánh rán mang đến nhà cho cậu ăn. Lúc ấy tôi chỉ muốn nhìn thấy cậu mạnh khỏe. Những năm cuối cấp, các bạn trong lớp đa số có chiếc điện thoại trong tay, tôi cũng may mắn được dùng điện thoại với mẹ những lúc ở nhà. Và tôi xin số điện thoại của cậu, bắt đầu nhắn tin hỏi thăm, động viên những lúc cậu ốm, hỏi bài, trò chuyện linh tinh.

Đến lớp, tôi viện cớ hỏi han về cách dùng điện thoại để nói chuyện với cậu. Tôi còn nhớ những giờ chào cờ, ngồi gần cậu, cậu gấp ô cho tôi, tôi hỏi cậu cách cài đặt GPRS, cứ thế hết cả buổi. Lúc ấy trong tôi cậu vẫn là người bạn thân. Những lúc đi về cậu đi chiếc xe cào cào vụt qua, tôi đứng đợi cô em lớp dưới, cậu vụt qua và xoa đầu tôi. Còn nhớ, cô em tôi thấy vậy trêu, tôi tủm tỉm cười. Tôi còn nói với nó: “Đấy là thằng bạn thân chị đấy. Chị với nó thích nhau có mà trời sập”. Lúc ấy với tôi cậu vẫn gắn mác “bạn thân”.

Thời gian thấm thoát, hai đứa thi đại học. Vẫn chiếc điện thoại của mẹ, tôi với cậu thường xuyên hỏi thăm nhau. Lúc tôi thi xong khối A, chuẩn bị thi khối B, cậu đã gọi điện hỏi thăm, hai đứa buôn với nhau lâu lắm. Mẹ tôi thấy vậy còn ngạc nhiên không nghĩ đó là một cậu con trai. Tôi cười với mẹ và chỉ nói: “Đó là bạn thân con mà”. Rồi hai đứa đỗ đại học, để chúc mừng mấy đứa rủ nhau đến nhà cậu chơi, tôi còn rán bánh khoai mang đến tận nhà cậu. Cậu đỗ trường Cảnh sát còn tôi vào Sư phạm.

Tôi có một chiếc điện thoại mới, cậu cũng dùng số mới. Nhưng dường như khoảng cách làm con người ta nhạt dần, xa mặt cách lòng. Cậu không còn nói chuyện với tôi thường xuyên nữa. Mấy lần may mắn nói chuyện được với cậu trên yahoo hay điện thoại cậu cũng chỉ nói qua loa rồi bảo bận. Tôi nghĩ cậu học trong đó nghiêm ngặt nên giờ giấc cũng hạn chế, không trách gì cậu. Sinh nhật cậu hàng năm tôi vẫn nhắn tin chúc mừng mặc dù sinh nhật tôi chắc cậu chả nhớ.

Nhiều lần như vậy, càng nói chuyện càng thấy xa cách, cậu nói chuyện không còn thoải mái như xưa nữa. Tôi có cảm giác cậu đã đoán được tình cảm của tôi. Tôi nghĩ đến cậu nhiều hơn và mỗi lần nghĩ đến lại buồn. Rồi tôi nghe tin cậu có người yêu. Tôi rất buồn, khóc nhiều. Tôi thường bật bài: “Trái tim bên lề” và nhận thấy nhân vật trong bài hát thật giống mình. Mẹ nhận ra tình cảm của tôi và động viên: “Thôi con ạ, sau này con sẽ yêu được người tốt hơn nó”. Tôi nghĩ thoáng hơn và cho rằng không yêu được cũng là bạn bè nhưng luôn ngóng tin của cậu như một thói quen.

Rồi tôi nghe vài người bạn trong lớp nói cậu thường xuyên gọi điện, thậm chí rủ họ đi chơi. Vết thương chưa kịp lành nay lại rỉ máu. Tôi tự hỏi mình liệu cậu có coi tôi là bạn? Tôi bắt đầu nghĩ linh tinh cậu chỉ lợi dụng tôi, để tôi giúp cậu học môn tiếng Anh và trong tôi chỉ có một câu hỏi: “Tại sao? Tại sao”. Đau đớn hơn, cưới chị cậu, cậu mời nhóm bạn trong lớp, thậm chí cả những người không thân, còn tôi?

Trong một lần gặp lại tôi có hỏi, cậu nói làm mất số điện thoại của tôi. Tôi chỉ cười nhạt một cái. Tôi chả bao giờ quên số của cậu dù có xóa danh bạ, còn cậu…, một khi muốn có số của tôi thì có khó gì. Tôi dường như tuyệt vọng, giận cậu, hứa với bản thân không liên lạc nữa để quên cậu đi.

Thời gian trôi qua, 4 năm đại học, 3 năm đầu lúc nào tôi cũng thức nhắn tin chúc mừng sinh nhật cậu, đến năm cuối tôi không nhắn không phải vì không nhớ mà không muốn những cảm xúc ngày xưa trỗi dậy. Tôi tự nhủ với bản thân sẽ cất hình bóng cậu vào đâu đó trong tim, coi như một ký ức đẹp của tuổi học trò nhưng vẫn đứng sau quan sát cậu. Tôi dần quên được cậu, hai đứa không còn liên lạc với nhau nữa. Tôi sống cũng vui vẻ.

Tôi tốt nghiệp đại học, cậu ra sau tôi một năm, gọi điện hỏi thăm tôi. Tôi ngạc nhiên vô cùng, bao năm cậu chả bao giờ liên lạc để rồi hôm nay lại hỏi thăm. Tôi nói chuyện với cậu vui để rồi kết thúc câu chuyện dường như buồn hơn. Tự hỏi liệu cậu có thực sự quan tâm đến tôi hay chỉ tò mò muốn biết tôi đang đi làm ở đâu? Tôi không khóc như ngày xưa, nói với cậu tôi đã rất giận, cậu xin lỗi tôi nhưng có những cái đã qua không thể lấy lại.

Tôi nhận ra mình cũng không thể làm bạn với cậu được vì điều đó khiến tôi tổn thương nhiều. Một ngày gần đây gặp lại cậu, hai chúng ta không nói chuyện nhiều, cậu lại xoa đầu tôi như ngày xưa. Tôi bắt tay chúc cậu học tập tốt rồi chào ra về. Giờ đây tôi đã là cô giáo dạy cấp 3, cậu sắp ra trường và lấy cô gái năm nào. Hai chúng ta không là bạn thân nữa, mối tình đầu của tôi sẽ là của riêng tôi, tôi sẽ dành hết tình yêu đó cho chồng tương lai của mình. Để ngày tôi lên xe hoa có thể đứng trước mặt cậu và nói: “Ê này! Ngày xưa tôi thích cậu đó”.

Thanh

Tags: , , ,

Bài viết khác »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun

FaceBook »

Xem Tướng »

Xem Tướng

Món Ngon »

Ẩm Thực

Đồng Phục Công Sở »

Thư Viện Ảnh »

  • Làm ngân hàng, 10 năm kinh nghiệm lương không bằng osin, quét dọn thuê
  • Cách làm chả cá thơm ngon
  • 23 chưa phải là già, chỉ là đằm thắm, mặn mà hơn xưa!
  • Màu nail cho 12 cung hoàng đạo nói lên tính cách của bạn
  • Chuyện
  • Vợ bị hiếp dâm sau buổi karaoke định mệnh
  • Thời gian có đủ để em chờ anh
  • Chân váy hoa mùa xuân cho cô nàng công sở
  • Sổ tay chăm con ai cũng phải biết!
  • Mặt nạ dứa cho làn da trắng sáng,mịn màng
  • Muốn làm việc hiệu quả hơn: Hãy theo học các sếp
  • Làm điệu đầu đông với áo khoác len freesize