Em phản bội nhưng không lừa dối anh!

Em phản bội nhưng không lừa dối anh

TapChiCongSo.Vn-Em tự thừa nhận mình là người phản bội. Anh ấy bị sốc và hận em cho đến giờ. Hai đứa chính thức kết thúc! Em cảm thấy có lỗi vô cùng, nhưng lại bình tâm đón nhận và đã không hề khóc!Gửi đến tác giả bài viết “Lo sợ vì trót quan hệ với bạn chồng khi chồng đang ngủ”!

Chào chị, chắc có lẽ chị lớn tuổi hơn em, trải nghiệm cũng nhiều hơn em, câu chuyện của chị cũng không hoàn toàn giống em. Nhưng sao, em bắt gặp chính em trong cái cảm giác tội lỗi, lo sợ, hối hận mà chị đang trải qua thời gian này.

aothundep

Đọc bài viết của chị, em dù cảm thấy đồng cảm nhưng vẫn không thể chấp nhận và khó có thể tha thứ cho chính mình nếu em là chị. Nhưng khi đã lập gia đình, người ta gắn kết với nhau không chỉ bằng yêu thương mà còn là trách nhiệm.

Trong cuộc sống ấy “ai chẳng có những lúc lạc lòng, ai chẳng có những lúc ngoài chồng ngoài vợ”, nếu chị thành tâm hối lỗi em tin chồng chị sẽ tha thứ cho chị. Hãy chia sẻ hết với anh ấy chuyện đã xảy ra, vì ít nhất, dù chị đã “phản bội” nhưng chị không “lừa dối” anh ấy.

Em đã nghĩ và làm như vậy, khi em ở trong hoàn cảnh tương tự. Em và bạn trai em yêu xa, khoảng cách là khó khăn lớn nhất của hai đứa. Tình yêu của em đối với anh không đủ mạnh mẽ để vượt qua những khó khăn, nhưng cũng chẳng phải quá hời hợt để dễ dàng phai nhạt.

Em phản bội nhưng không lừa dối anh

Đến giờ phút em gửi chia sẻ này cho chị, mới chỉ 3 ngày trôi qua. 72 tiếng em không ngừng nghĩ về anh ta, nhưng tự hứa với bản thân, sẽ để trái tim nghỉ ngơi và lòng tự trọng hoạt động ổn định. Mong là sẽ bình yên! (Ảnh minh họa)

Chuyện tình hai đứa cứ dai dẳng hết ngày này qua tháng khác mà chẳng xác định được tương lai. Tính đến nay cũng đã 6 năm, em cảm thấy mệt mỏi nhưng anh ấy vẫn níu kéo và luôn làm mọi cách để giữ em bên cạnh. Vào những dịp đặc biệt, ngày lễ, anh luôn nhờ bạn gửi quà tặng, làm những thứ đặc biệt dành cho em.

Người bạn đó, em đã biết từ thời còn là sinh viên, không có ấn tượng gì đặc biệt, thậm chí là không mấy thiện cảm. Tuy nhiên, khi gặp lại giữa Sài Gòn tấp nập, bộn bề, giữa lúc em cảm thấy chơi vơi trong tình cảm và chông chênh trên con đường sự nghiệp (em là con gái tỉnh lẻ, 1 mình tự lập giữa đất SG), người đó mang đến cho em cảm giác ấm áp và bình yên.

Từ những lần gặp để làm cầu nối cho anh, em và người đó gặp nhau nhiều hơn, cùng nhau đi đến những nơi em chưa từng biết về Sài Gòn, chỉ cho em thấy thành phố này cũng thật đáng yêu và khiến em cảm thấy vững vàng hơn trên con đường em đang đi. Cũng từ những lần như vậy, tình cảm trong em lớn dần lên lúc nào không hay, em cũng cảm nhận đươc cái gì đó đặc biệt trong tình cảm người bạn đó dành cho mình.

Anh ta thậm chí cũng đã từng nói: “Anh sợ cứ như thế này, anh sẽ yêu em mất thôi, nhưng anh thực sự không muốn xảy ra chuyện đó”. Em lúc đó đã nghĩ anh ta không muốn “yêu em” là vì anh ta nghĩ đến tình bạn với anh, nghĩ đến mối quan hệ giữa ba người.

Chính vì vậy, em càng cảm thấy tin tưởng anh ta tuyệt đối và thầm nghĩ: Cho dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không để anh ta phải khó xử, không để anh ta phải chịu trách nhiệm, sẽ nhận hết lỗi lầm về mình. Em quyết định chia tay bạn trai. Khó có thể nói lí do là vì anh ta, có nhiều, rất nhiều lí do khiến em quyết định như vậy.

Tuy nhiên, con gái dễ yếu lòng, em và bạn trai đã quen nhau hơn 6 năm, không thể dễ dàng chấm dứt, anh nhiều lần níu kéo, em lại mềm lòng quay lại. Em biết như vậy là “không rõ ràng trong chuyện tình cảm”, nhưng em vẫn dễ dãi với bản thân mà mặc kệ.

Em đã lường trước được tình cảm không đúng giữa em và người bạn kia sẽ diễn ra như thế nào, nhưng vẫn tự huyễn hoặc bản thân “chỉ là bạn thôi mà”, rồi vẫn cứ gặp gỡ. Một lần anh ta cầm tay, ôm em, em kháng cự một cách yếu ớt. Anh ta nói “Chỉ 1 lần này thôi, hãy sống với những xúc cảm của bản thân lúc này”.

Lúc này, em đã cảm nhận chút gì đó không ổn qua cách nói của anh ta. Có thứ cảm xúc gì lại không cần biết đến ngày mai như vậy. Thật may lần đó, đã không có chuyện gì xảy ra!

Em và anh ta sau lần đó coi như không có chuyện gì dù em đã suy nghĩ và mệt mỏi rất nhiều nhưng rồi cuối cùng, em vẫn hành động theo cảm tính chứ không phải là những gì lí trí đã nói em nên làm. Anh ta thì vẫn bình thường như trước.

Chúng em lại tiếp tục gặp nhau và cùng đi chơi với nhau, những lần đi cạnh anh ta, em cảm thấy rất vui và bình yên đến lạ. Nên chỉ cần anh ta hẹn, em sẽ gặp ngay, dù nguyên tắc của em chưa bao giờ hạ mình như vậy, nếu có hẹn ít nhất cũng phải báo trước 1 ngày em mới đi. Chỉ riêng với anh ta, em cư xử như không phải là chính mình nữa.

Cho đến lần cuối cùng gặp gần đây nhất, anh ta hẹn em rất trễ, em ngập ngừng không muốn đi nhưng anh ta đã thuyết phục được em. Lúc đó em chỉ định ra nói chuyện với anh ta 1 lúc thôi nên không mang theo chìa khóa phòng. Khi xuống anh ta nói đi dạo 1 chút. Nói là 1 chút vậy mà cũng ngồi đến hơn 12h đêm, lúc này phòng trọ đã khóa cửa, em không mang theo chìa khóa nên chẳng thể về phòng.

Anh ta lại tiếp tục ôm em. Lần này em không hề phản ứng, chỉ bình yên tựa vào vai anh ta, bởi vì em thực chất đã nghĩ đến việc đó và em chấp nhận. Em hiểu tình cảm của mình với anh ta đã không phải là say nắng nữa, em có lẽ đã yêu. Cái cảm giác yêu của người có lỗi, em chỉ cần ở bên cạnh anh ta vô điều kiện, không đòi hỏi đáp lại, không đòi hỏi sự quan tâm, không đòi hỏi chịu trách nhiệm, vì em không muốn anh ta khó xử trong mối quan hệ với bạn thân của anh ta – vốn là bạn trai em.

Rồi anh ta đề nghị em vào nhà nghỉ, vì hai đứa đã quá mệt, sáng sớm mai đều cũng phải đi làm, đi kèm theo lời hứa là “hoàn toàn không có ý định làm gì, chỉ nghỉ thôi”. Em không phải đứa con gái quá ngây thơ, thánh thiện để không biết người ta vô nhà nghỉ để làm gì, nhưng em vẫn đồng ý.

Xin mọi người đừng nghĩ em đồng lõa với anh ta. Em không hề muốn xảy ra chuyện gì giữa hai đứa, chỉ là em tự tin sẽ không ai bắt được em làm điều em không muốn. Thực tế, hai đứa đã không xảy ra chuyện gì, tuy nhiên, anh ta đã khám phá cơ thể em, mặc cho em chống đối.

Anh ta luôn thì thầm “Có muốn làm người yêu anh không?”, “Hãy cho anh làm người yêu của em một ngày nhé”. Em cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình là lúc đó đã không tát thẳng vào mặt anh ta với cái khái niệm “người yêu một ngày” như vậy. Có lẽ bởi chính em đã yêu anh ta nên mới khờ dại như vậy.

Em phản bội nhưng không lừa dối anh

Anh ta luôn thì thầm “Có muốn làm người yêu anh không?”, “Hãy cho anh làm người yêu của em một ngày nhé” (Ảnh minh họa)

Sau chuyện đó, em dằn vặt không yên, cảm thấy giận bản thân mình ghê gớm, cảm giác hối hận và cả lo sợ. Em kể mọi chuyện với bạn trai em, chỉ không nêu tên của “kẻ thứ 3” mà anh ấy chẳng thề ngờ là người bạn thân của anh ấy. Em tự thừa nhận mình là người phản bội. Anh ấy bị sốc và hận em cho đến giờ. Hai đứa chính thức kết thúc! Em cảm thấy có lỗi vô cùng, nhưng lại bình tâm đón nhận và đã không hề khóc!

Riêng về người bạn kia, sau chuyện đó em vẫn một lòng nghĩ tốt về anh ta. Em cứ nghĩ anh ta cũng có cảm xúc với em mà tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ cần trái tim rung động. Em thậm chí còn tự cảm thấy có lỗi khi nghĩ chắc hẳn anh ta cũng đã khó nghĩ lắm khi luôn nhắc đến việc “Anh yêu em nhưng anh không muốn như vậy”.

Sau chuyện xảy ra ở nhà nghỉ, anh ta có nhắn tin hỏi thăm, tỏ ra cảm thấy có lỗi dù khá chân thành. Em vẫn không hề trách và luôn nghĩ tốt về anh ta. Cho đến khi bỗng nhiên em hỏi về chuyện tình bạn giữa anh ta và anh.

Những câu nói anh ta reply, cho đến giờ vẫn hiển hiện trong tâm trí em, khắc sâu những vết cứa “Anh không muốn trả lời, nhưng nếu em cần thì anh sẽ nói cho em biết. Anh và L vẫn bình thường như trước giờ em chứng kiến, không có gì thay đổi. Em đừng nghĩ là tình bạn giữa anh và L có liên quan gì đến chuyện anh và em. A không nghĩ nhiều đến như vậy. Nhưng có lẽ từ nay anh sẽ thay đổi cách cư xử. Cảm ơn em đã nhắc nhở!”.

Đọc xong tin nhắn, em cảm giác không thở được, trái tim như bị bóp nghẹt, choáng váng và hụt hẫng, lòng tự trọng của em bị tổn thương ghê gớm. Nực cười cho em, cứ mải miết ảo tưởng, suy nghĩ cho anh ta. Để khi anh ta trả lời, 1 cách đầy dứt khoát, rõ ràng, như thể chưa bao giờ bận tâm, em cảm thấy đau vô cùng.

Thì ra với anh ta, chưa bao giờ anh ta nghĩ rằng chuyện anh ta đang làm với em là không đúng với người anh ta gọi là bạn thân. Hoặc giả, anh ta chỉ coi em như một trò chơi, một sự tiêu khiển, một người con gái không đáng được tôn trọng. Và em đã khóc, khóc nức nở như đứa trẻ, khóc cho chính mình.

Em lựa chọn cách dừng lại, không phải vì anh, vì người bạn ấy mà là vì chính bản thân em. Không thể bắt người khác tôn trọng mình, khi chính bản thân mình đã dẹp bỏ tự trọng của mình để nuôi chiều cảm xúc, để chạy theo con tim vốn ngu ngốc.

Đến giờ phút em gửi chia sẻ này cho chị, mới chỉ 3 ngày trôi qua. 72 tiếng em không ngừng nghĩ về anh ta, nhưng tự hứa với bản thân, sẽ để trái tim nghỉ ngơi và lòng tự trọng hoạt động ổn định. Mong là sẽ bình yên!

Cảm ơn chị rất nhiều vì đã đủ kiên nhẫn đọc hết những tâm sự này của em.

Tags: , ,

Bài viết khác »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun »

Địa Chỉ Đặt May Áo Thun

FaceBook »

Xem Tướng »

Xem Tướng

Món Ngon »

Ẩm Thực

Đồng Phục Công Sở »

Thư Viện Ảnh »

  • Hậu chia tay, em trả ngay quà tặng
  • Những kiểu sơ mi tuyệt xinh đành cho ngày nóng
  • BST váy cưới 2016 quyến rũ của Altamoda Bridal
  • Mái ngố trẻ trung cho bạn gái
  • 6 món giải nhiệt cho ngày nóng
  • Ngắm tông màu thời trang được xem là hot nhất Xuân Hè 2015
  • Cá cơm rang lạc cay giòn dân dã
  • Muôn màu giày búp bê cho đôi chân thêm xinh
  • 3 hỗn hợp chăm sóc da tốt hơn cả mỹ phẩm đắt tiền
  • Khéo tay làm đèn lồng cho bé chơi Trung thu
  • Những mẫu nail hoạt hình đẹp dễ thương
  • Làm nem chay kiểu mới cho ngày đầu tháng thanh tịnh